Italy: 4 Lần Vô Địch Thế Giới Và Lần Này Họ Ngồi Xem Tivi Cùng Bạn
Cái ngày mà cả thế giới đang hừng hực khí thế chuẩn bị cho ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh, thì ở Rome, ở Milan, người ta lại đang phải nếm trải một thứ cảm giác ê chề, đắng ngắt. “Gã khổng lồ” Italy, nhà cựu vô địch thế giới với bề dày lịch sử đáng nể tại lục địa già đã thiết lập nên một cột mốc chưa từng có khi hoàn tất cú “hat-trick” danh hiệu đầy kiêu hãnh. Thế nhưng, đây lại là một cú hat-trick đầy nhục nhã khi lần thứ 3 liên tiếp họ vắng mặt tại một kỳ World Cup.
Cái bi kịch này nó lớn đến mức ngay sau khi tiếng còi mãn cuộc của trận đấu sinh tử vang lên, huyền thoại sống Gianluigi Buffon – người đang giữ chiếc ghế Trưởng đoàn ĐTQG đã lập tức đệ đơn từ chức ngay trong đêm. Phòng thay đồ của binh đoàn áo thiên thanh lúc này không khác gì một nhà xác, sặc mùi đổ nát, bất lực và những tiếng khóc nghẹn ngào.
Cơn ác mộng kéo dài 12 năm – “Khối bê tông” hóa những mảnh kính vỡ
Tôi hóng được từ mấy gã phóng viên nằm vùng tại Coverciano (trung tâm huấn luyện của tuyển Ý), bầu không khí bên trong nội bộ Azzurri dạo này nó ngột ngạt đến mức thở thôi cũng thấy nghẹn. Các ông cứ tưởng tượng xem, một thế hệ cầu thủ tài năng, những siêu sao đang làm mưa làm gió ở Serie A, nhưng cứ hễ bước ra đấu trường vòng loại World Cup là đôi chân lại căng cứng như thể bị đổ bê tông.

Nỗi sợ hãi thất bại từ các giải đấu trước nó giống như một bóng ma tâm lý, rình rập và bóp nghẹt mọi ý tưởng chơi bóng của các cầu thủ. Trong phòng thay đồ, không còn những tiếng hò hét sốc lại tinh thần, không còn cái bản lĩnh lạnh lùng mang thương hiệu Ý. Thay vào đó là những cái nhìn né tránh, những tiếng thở dài và sự rệu rã đến đáng thương.
Áp lực từ truyền thông xứ mỳ ống đổ xuống đầu họ hằng ngày, hằng giờ kinh khủng đến mức có thể biến một cái đầu lạnh nhất cũng phải phát điên. Người hâm mộ không cần biết hệ thống chiến thuật của ông là gì, họ chỉ biết rằng việc một thế lực như Italy phải ngồi nhà xem World Cup qua tivi tới tận 12 năm là một sự xúc phạm vào lòng tự trọng dân tộc.
Chiếc ghế nóng rực lửa và cú quay xe cay đắng của “Người nhện” Buffon
Đứng trước cơn bão chỉ trích dữ dội từ dư luận, chiếc ghế của ban huấn luyện tuyển Ý nóng hơn cả một nồi lẩu Thái siêu cay giữa trưa hè. Mọi quyết định nhân sự, từ việc dùng ai, bỏ ai, cho đến việc vận hành sơ đồ chiến thuật đều bị đem ra mổ xẻ trên khắp các mặt báo từ Gazzetta dello Sport cho đến Corriere dello Sport.
Ngay sau khi bi kịch chính thức gọi tên Italy, Gianluigi Buffon đã bước vào phòng họp báo với đôi mắt đỏ hoe. Vị Trưởng đoàn đầy tôn kính của bóng đá Ý dứt khoát tuyên bố từ chức: “Tôi xin chịu hoàn toàn trách nhiệm về sự sụp đổ này. Hệ thống của chúng tôi đã vỡ vụn từ gốc rễ”.
Phát biểu của Buffon đúng kiểu một nhát dao chí mạng, phơi bày toàn bộ sự thật trần trụi mà những người làm bóng đá Ý bấy lâu nay vẫn cố tình che giấu bằng cái danh hiệu Euro xa xỉ năm nào.

Khi những giọt nước mắt bất lực phải nhường chỗ cho thuật toán tàn nhẫn
Nghe đến đây, chắc nhiều ông cũng đang rơm rớm nước mắt tiếc cho màu áo thiên thanh đúng không? Nhưng giữa cái bầu không khí tang tóc ấy, gã đồng nghiệp Lu Đá Bổng ngồi cạnh tôi lại phát ra một tiếng cười khẩy đầy sự thực dụng. Gã bảo Italy thất bại vì họ đang sở hữu một hệ thống tấn công vô hại nhất lịch sử.
Trong suốt chiến dịch vòng loại vừa qua, tỉ lệ kiểm soát bóng của họ luôn đạt mức trung bình 61.8%, nhưng có đến 68% thời lượng là những đường chuyền ngang vô hồn ở khu vực giữa sân nhằm che giấu sự bất lực. Thêm vào đó, chỉ số bàn thắng kỳ vọng (xG) từ các tình huống bóng sống của họ thảm hại ở mức 0.85 mỗi trận.
Do đó, việc họ bị loại không phải là định mệnh ngoảnh mặt, mà là hệ quả tất yếu của một tư duy chiến thuật lỗi thời. Họ không có một trung phong đúng nghĩa biết ghi bàn và khi hàng thủ trứ danh ngày xưa giờ chỉ còn giữ sạch lưới được vỏn vẹn 20% số trận đấu, việc ngồi nhà là hoàn toàn xứng đáng.

Những đêm trắng địa ngục và lời nguyền 12 năm
Nghe gã Lu Đá Bổng dội gáo nước lạnh xong mà tôi chỉ biết câm nín các ông ạ. Cái đắng cay nhất của bóng đá Ý thời điểm này là họ thực sự không biết phải bắt đầu đập đi xây lại từ đâu. Sự ra đi của Buffon như một dấu chấm hết cho những tàn dư cuối cùng của một thế hệ hoàng kim năm 2006. Bây giờ, người Ý sẽ phải cay đắng nhìn những đại kình địch bước lên thảm cỏ thế giới, còn mình thì tiếp tục chìm trong những đêm dài tăm tối tại Rome. Canh bạc cải tổ toàn diện này, liệu ai sẽ là người đủ dũng cảm để đứng ra chèo lái đây?
Theo bạn, bao giờ Italy mới trở lại World Cup? Liệu họ sẽ phải mất thêm bao nhiêu năm nữa để tìm lại cái bản sắc lì lợm vốn có của mình, hay cái mác “ông lớn” giờ đây chỉ còn là một thứ hoài niệm xa xỉ? Để lại bình luận cho Nam Niu cùng hóng xem cái kết của đống đổ nát thiên thanh này nhé!
Đừng quên theo dõi Fut89, chúng tôi sẽ bám sát từng drama hậu trường của thế giới bóng đá để xem người Ý sẽ tự cứu rỗi mình như thế nào sau thảm họa này!




