France vs Italy: Những Gã Thợ Săn Già Chờ Tung Đòn Kết Liễu
Cứ mỗi lần France vs Italy đụng độ là y như rằng thảm cỏ biến thành một trận thanh trừng đúng nghĩa, nơi đôi bên sẵn sàng triệt hạ nhau bằng những ngón đòn quái đản nhất. Chẳng có chỗ cho bóng đá đẹp, ở đây chỉ có sự tàn nhẫn và những cạm bẫy ngầm được giăng ra từ hậu trường phòng thay đồ.
Trận siêu kinh điển này làm tôi nhớ đến câu: “Thùng rỗng thì kêu to, gậy ông thì đập lưng ông”. Màn hội ngộ giữa hai “ông trùm” nhưng bên trong thì đã mục rỗng từ ý chí khi một bên là bầy Gà trống kiêu ngạo tự trói chân bằng mớ hào nhoáng, một bên là những gã thợ săn Thiên thanh già rơ đang tìm cách sống sót qua cơn bão chỉ trích.
Hai gã khổng lồ dắt tay nhau bước đi trên lưỡi dao dư luận
Nói về áp lực, tôi thề là trận này đúng nghĩa là một canh bạc ngửa, nơi cả hai ông lớn châu Âu đều đang phải bước đi trên lưỡi dao dốc đứng của dư luận nước nhà. Cái áp lực từ truyền thông quê nhà nó khủng khiếp đến mức chỉ cần một cái đầu non gan để lộ sự hoảng loạn trước giờ bóng lăn, kẻ đó coi như tự tay dâng hiến số phận cho đối phương.
Sự ngột ngạt đổ dồn về phía cabin kỹ thuật của Italy, nơi HLV Luciano Spalletti đang ngồi trên đống lửa trước cơn thịnh nộ của giới mộ điệu xứ mỳ ống. Việc lèo lái một đội hình chắp vá trong giai đoạn chuyển giao vốn đã là một bài toán quá khó, nay lại còn phải chịu cảnh các nhà đài chực chờ một cú sảy chân là lập tức ép ban huấn luyện vào thế “bay ghế”.

Ở chiều ngược lại, người Pháp dưới sự trị vì lâu năm của HLV Didier Deschamps tự trói chân mình bằng cái thói kiêu ngạo của một dàn sao đắt giá. Lối đá bảo thủ, thực dụng bị dư luận chỉ trích suốt thời gian qua đã trở thành một đòn tâm lý cực nặng, khiến những đôi chân triệu đô đá bóng mà đầu óc cứ phải phân tâm xem có vừa mắt khán giả hay không. Chính cái tư duy nửa vời, vừa muốn thắng thực dụng lại vừa muốn diễn hoa mỹ ấy đang khiến sắc áo Lam dễ bị vỡ trận bất cứ lúc nào.
Khi nỗi sợ dìm chết sự sáng tạo của các siêu sao triệu đô
Nhìn vào phòng thay đồ của hai đội lúc này, tôi cam đoan với các ông là bên trong đang loạn cào cào chứ chẳng yên ả gì đâu. Tuyển Pháp bước vào trận với một thái độ “bằng mặt không bằng lòng” giữa đám kiêu binh dát vàng. Sức ép lớn nhất của họ không phải từ đối thủ, mà là màn đấu đá ngầm tranh giành quyền lực, giật băng thủ lĩnh trong phòng thay đồ sau khi các công thần cũ rút lui. Những cái tôi quá lớn của dàn sao Les Bleus đang khiến đội hình của họ gãy đôi, khi ai ra sân cũng chỉ muốn chứng tỏ cái uy cá nhân chứ chẳng thèm nhìn vào chiến thuật chung của ông thầy.
Trong khi đó, nội bộ tuyển Ý cũng đang rát mặt với một kiểu nổi loạn hoàn toàn khác. Nhóm cầu thủ cá tính mạnh bắt đầu công khai “bật” lại triết lý lỗi thời của ban huấn luyện. Các ngôi sao trẻ của Azzurri đã chán ngấy cái kiểu đá tử thủ bóp nghẹt sự sáng tạo, họ sẵn sàng dùng trận đại chiến này làm một cuộc “đảo chính” ngầm bằng cách cố tình đá lệch pha trên sân. Cái dớp sợ Pháp thực ra chỉ là cái cớ để người ta nói ra ngoài, chứ thực chất, cái đáng sợ nhất của Ý là sự rạn nứt niềm tin ngay giữa thầy và trò. Kẻ nào không dẹp nổi đống rác trong nhà mình trước giờ bóng lăn, kẻ đó cầm chắc phần tự sát trên thảm cỏ.
Nhìn vào các con số thống kê sau trận đấu, người ta mới thấy sự mỉa mai đến tột cùng. Tuyển Pháp của Didier Deschamps cầm bóng nghênh ngang lên tới 62% thời lượng, tung ra tổng cộng 16 cú dứt điểm như muốn ăn tươi nuốt sống đối thủ. Thế nhưng, kiểm soát bóng cho cố vào để làm gì khi bộ ba tiền vệ chơi hoàn toàn tối tăm, biến các đợt tấn công thành những màn húc đầu vào tường đá.
Ngược lại, Italy chỉ cần nắm giữ 38% thời lượng kiểm soát bóng ít ỏi còn lại nhưng lại cực kỳ thanh thoát. Họ nhường sân chơi cho Pháp diễn hài, để rồi ra đòn nào là buốt giá đòn đấy với 3 bàn thắng được ghi chia đều trong các khoảng thời gian nhạy cảm của trận đấu, găm thẳng những nhát dao chí mạng vào lòng kiêu hãnh của Les Bleus.

Chiêu trò lạc quan “tếu táo” trong phòng họp báo
Để hiểu được cái sự ức chế của trận đấu, hãy nhìn cái cách ông thầy đứng trước micro cười cợt, cố tỏ ra “tếu táo” một cách trơ trẽn sau trận thua muối mặt, tôi thấy rõ cái sự hoảng loạn đang giấu sau lớp mặt nạ ấy. Ban huấn luyện bắt đầu giở bài cùn, lôi một đống biểu đồ với các con số thống kê vô hồn như tỷ lệ kiểm soát bóng, số đường chuyền chính xác ra để lòe thiên hạ, hòng lấp liếm cho cái sự thật là các cầu thủ thực sự đang run sợ, yếu thế trước đối thủ. Họ đổ tại mặt sân xấu, đổ tại trọng tài ép, thậm chí đổ luôn tại xui xẻo để đánh hướng dư luận khỏi cái phốt to đùng là đám học trò đang đá ghế thầy.
Chứng kiến cái màn diễn hài đỉnh cao trong phòng họp báo, anh em xem bóng cũng như tôi chỉ biết cười trừ vì độ chai mặt của những cái đầu mang danh chiến lược gia nhưng tư duy thì rỗng tuếch. Người hâm mộ đã “chạm đáy xã hội” về lòng tin từ cái ngày đội bóng cắm đầu vào đá phòng ngự tiêu cực, bóp nghẹt mọi cảm xúc của khán giả. Áp lực từ các trang báo mạng giờ đây chẳng khác nào một gáo nước sôi dội thẳng vào phòng thay đồ, biến những đôi chân triệu đô thành những gã hề run rẩy mỗi khi chạm bóng vì sợ bị dư luận mang ra “tế” trên mạng xã hội.
Khoảnh khắc sập bẫy và bộ mặt rệu rã của kẻ bại trận
Và rồi, sự kiêu ngạo của tuyển Pháp đã bị trừng phạt bằng một kịch bản không thể cay đắng hơn khi họ tự đẩy mình vào thế gậy ông đập lưng ông. Đúng cái đoạn ham hố đẩy toàn bộ khối đội hình lên tham chiến hòng đè bẹp đối thủ, các cầu thủ áo Lam dính ngay một đòn hồi mã thương chí mạng từ đối thủ. Người Ý cướp bóng ngay bên phần sân nhà, chuyền một đường bóng dài chuẩn xác đến từng xăng-ti-mét ra phía sau lưng hàng thủ đang giăng ngang của Pháp, mở đường cho tiền đạo lao xuống tung lưới.
Sự tự tin thái quá của người Pháp lập tức biến thành nỗi kinh hoàng tột độ ngay sau tiếng gầm vang trời từ khán đài đối diện. Những đôi chân dát vàng bên phía áo Lam lúc này bắt đầu run rẩy, họ nhìn nhau đầy hoang mang như vừa bừng tỉnh sau một cơn ác mộng. Trên băng ghế chỉ đạo, ban huấn luyện tuyển Pháp cuống cuồng lật dở sa bàn, liên tục gào thét chỉ đạo chiến thuật mới nhưng tất cả đều đã quá muộn màng trước sự quái dạn của người Ý.

Khi bầy Gà trống kiêu ngạo gục ngã trước những gã thợ săn già đời
Màn tranh tài đầy toan tính giữa France vs Italy khép lại, giải thoát người hâm mộ khỏi một thế trận ngột ngạt và đầy thất vọng. Trận đấu siêu kinh điển khép lại với nụ cười ngạo nghễ của sắc áo Thiên thanh, khắc sâu thêm nỗi đau cho một tập thể Pháp đầy rẫy bất ổn.
Nhưng các ông ạ, sau màn phơi áo tâm phục khẩu phục này, liệu phòng thay đồ của kẻ bại trận có xảy ra một cơn sóng thần chỉ trích, hay ban huấn luyện vẫn tiếp tục bài ca văn mẫu, lạc quan tếu táo để giữ ghế? Cục diện bảng đấu giờ đây chẳng khác nào một canh bạc lật ngửa với những toan tính đầy thực dụng. Mâu thuẫn nội bộ của cả hai bên liệu đã được giải quyết, hay chiến thắng này chỉ là liều thuốc giảm đau tạm thời cho người Ý, còn người Pháp thì chính thức rơi vào cuộc khủng hoảng thượng tầng?
Những góc khuất cay đắng và những câu chuyện “bậc thầy” chấn động sẽ được fut89.com lên sóng trong các tập tiếp theo, anh em nhớ chú ý đón xem nhé!


